jeudi 4 août 2016

BLOG : Đánh bạc trực tuyến


Trương Thanh Long
Sưu tầm - Biên soạn - Bình Luận

Theo đà phát triển của công nghệ thông tin, các dịch vụ cung cấp trò chơi may rủi và đánh bạc trực tuyến cũng nở rộ theo. Các số liệu thống kế cho thấy thế giới có khoảng 800 hãng, có máy chủ tại 70 quốc gia khác nhau cung cấp hơn 4000 máy đánh bạc ảo, 600 điểm casino ảo, 300 trang mạng bingo, 260 trang cá độ thể thao và 240 điểm poker trên mạng. (Nguồn RFI)

(Ảnh minh họa)

Trong bối cảnh đó, chính phủ Pháp, vào ngày 06/04/2010 đã ban hành một đạo luật hợp pháp hóa nhiều trò đánh bạc trực tuyến cho phép mở rộng thị trường cạnh tranh các trò đánh bạc qua mạng trên toàn lãnh thổ. Đạo luật này liên quan trực tiếp đến 3 lĩnh vực: Cá độ thể thao, cá độ đua ngựa và đánh bài poke. Ông Charles Coppolani - Chủ tịch Cơ quan giám sát các trò chơi trực tuyến (ARJEL), giải thích với RFI:

" Các trò chơi trên mạng Internet được hợp pháp hóa vào năm 2010 vì nhiều lý do.
- Thứ nhất, thị trường tồn tại khá nhiều nguồn cung dịch vụ bất hợp pháp và có những tác động lớn lên người dân Pháp.
- Nguyên nhân thứ hai là do áp lực từ Ủy ban Châu Âu. Cơ quan này cho rằng cấm đoán các trò chơi trên mạng là hạn chế quyền tự do kinh doanh. 

Chính vì những nguyên do đó mà đến năm 2010, các nhà lập pháp quyết định cho phép mở cửa thị trường các trò chơi trực tuyến. Tuy nhiên, không phải tất cả các trò chơi đều được phép. Chỉ có ba dạng trò chơi sau đây là được phép:
1. cá độ thể thao
2. cá độ đua ngựa

3. đánh bài poke
.
Tất cả các trò khác đều bị cấm trên mạng
".

Trang mạng đánh bạc trực tuyến Fun88 có máy chủ đặt tại Anh. Ảnh: Dân Trí

Đạo luật do Pháp ban hành, một mặt là để tạo ra một khung pháp lý chống lại các dịch vụ cung cấp trò chơi bất hợp pháp. Mặt khác, ngoài mục tiêu tạo thuận lợi cho người chơi dễ dàng tiếp cận các dịch vụ được cho phép, đạo luật còn tính đến yếu tố kinh tế sao cho lĩnh vực này có thể "trụ được" và mang tính "cạnh tranh" lẫn nhau trước các dịch vụ ngoài luồng.


Đánh bạc: thú tiêu khiển phổ biến bất chấp khủng hoảng

Như vậy đứng trên góc độ kinh tế, ngành công nghiệp trò chơi tại Pháp tạo thành một lãnh vực kinh tế - tài chính quan trọng thu hút nhiều lao động (trực tiếp hay gián tiếp) và tạo nguồn thu không nhỏ cho ngành thuế vụ. Nhiều báo cáo đưa ra cho thấy tầm mức quan trọng của hiện tượng: sự phát triển và đa dạng hóa các thể thức chơi đã tăng tổng thu nhập của lĩnh vực này lên gấp đôi kể từ năm 1975. Mức doanh thu đó tăng đều mỗi năm, đi từ 16,7 triệu euro trong năm 1995 lên 44,3 tỷ euro trong năm 2013.

Với việc hợp pháp hóa một số trò đánh bạc trên mạng, số người chơi cũng tăng lên đáng kể. Nhìn một cách khách quan, thú vui đánh bạc hay các trò may rủi là một trò tiêu khiển truyền thống khá phổ biến của người Pháp. Báo cáo do Cơ quan theo dõi các chất ma túy và chứng nghiện của Pháp OFDT công bố vào ngày 16/04/2015 vừa qua cho thấy hơn phân nửa người dân Pháp (56,2 % ) thú nhận có đánh bạc ít nhất một lần trong năm (2014). Trong khi đó, cách đây 5 năm (2010) tỷ lệ này chỉ ở mức 46,4%.

Điều tra của cơ quan này còn cho thấy số người chơi thường xuyên, tức ít nhất một lần trong tuần tăng lên từ 22,4% trong năm 2010 lên 31,5% trong năm 2014. Báo cáo còn nhấn mạnh là không những có nhiều người chơi hơn mà số tiền chơi bạc cũng tăng theo. Tỷ lệ người chơi chi ra hơn 1.500 euro trong năm vừa qua tăng từ 1,8% lên 7,2%. Rõ ràng là trong lãnh vực này không có "khủng hoảng".

Đối với Marc Valleur - bác sĩ phân tâm học, bệnh viện Marmottan (Paris), sở dĩ lãnh vực này không bị ảnh hưởng của khủng hoảng là do thói quen đánh bạc của người Pháp không có sự biến đổi theo sức mua. Ông cho rằng « ngành công nghiệp trò chơi chống chọi lại khá tốt với khủng hoảng. Khi người ta trong một tình huống khó khăn, nhu cầu mơ ước hay tưởng tượng thoát ra khỏi cảnh ngộ trỗi dậy rất rõ, dù biết rằng đó chỉ là một phép màu ».


Đánh bạc: Một trò chơi có nguy cơ gây nghiện

Ngoài các yếu tố kinh tế, báo cáo của OFDT còn gióng lên một hồi chuông báo động : cùng một trò đánh bạc, phiên bản trực tuyến lại có xu hướng gây nghiện nhiều hơn là cách chơi truyền thống và nhất là hành vi cư xử của người chơi đánh bạc quá mức trên mạng.

Một nhân chứng trên đài truyền hình kênh 2 của Pháp, anh Victor Daniel, đã mô tả lại tâm trạng nghiện chơi đánh bạc của anh cách đây hai năm. Theo anh, người chơi không còn quan tâm đến mọi thứ xung quanh. Cuộc sống của họ như là giống như là trong một chiếc lồng. Có điều gì đó cứ thôi thúc trong tâm trí nói với họ rằng « cứ chơi cho đã đi ». Vấn đề là phần thời gian người chơi phải trả giá đắt cho sự thỏa thuê đó.

Theo các nghiên cứu của OFDT, ở những con bạc trực tuyến, có đến 17% người chơi có « vấn đề » tâm lý so với mức 1,3% trong tổng số dân. Câu hỏi đặt ra : Liệu trò chơi đánh bạc thật sự là một trò chơi nguy hiểm ? Về điểm này ông Michel Lejoyeux, giáo sư - trưởng khoa phân tâm học bệnh viện Bichat cho rằng bản thân trò chơi không có gì là xấu, chỉ có hiện tượng « nghiện » chơi mới là điều đáng lo.

Giáo sư Lejoyeux còn phân biệt rõ mức độ nguy hiểm giữa ba chứng nghiện : rượu, hút sáchđánh bạc. Hai chứng nghiện đầu có thể dẫn đến tử vong do bởi sự đòi hỏi của chính cơ thể con nghiện. Nghiện cờ bạc tuy không chết người, nhưng người chơi đã mất đi hoàn toàn khả năng kiểm soát lý trí và bị thôi thúc bởi một sự ham muốn không thể nào kìm hãm được. Điều đó có thể để lại những hậu quả khôn lường trong lâu dài về mặt tài chính (phá sản, nợ nần…), xã hội (mất việc làm, gia đình tan vỡ…) và sức khỏe tâm thần (trầm cảm, lo âu…).


Đánh bạc trực tuyến : rủi ro gây nghiện cao

Tự thân việc nghiện chơi bạc hay các trò may rủi đã mang mầm nguy hiểm, nay với sự nở rộ của các dịch vụ đánh bạc trực tuyến còn làm gia tăng hơn nữa tính chất nguy hiểm của chứng nghiện này. Theo ông ông Stephan Dehoul, chuyên gia tâm lý về chứng nghiện Internet, trên làn sóng đài RFI , chính việc dễ dàng truy cập cuộc chơi bất cứ lúc nào cũng như do bởi khoảng cách với đồng tiền thật quá lớn, vì đó là khoản tiền ảo trên máy tính nên người chơi dễ có xu hướng bị nghiện hơn so với cách chơi truyền thống.

« Trên thực tế, các trò đánh bạc trên màn ảnh không có việc người này phải quan sát người kia, do đó chúng trở nên rất đơn giản. Người chơi có thể truy cập bất cứ lúc nào 24/24 giờ. Hơn nữa, về mặt biểu tượng, khi bước vào một sòng bài thật sự, tiền thật được đổi thành phỉnh (jeton), nên người chơi có được một khoảng cách với đồng tiền. Vậy thì khi chơi trên mạng, rõ ràng khoảng cách mang tính biểu tượng đó còn quan trọng hơn nữa, nên người chơi có xu hướng dễ bị sa đà nhiều hơn. Giống như là một phản xạ có điều kiện, người chơi dễ có nhiều khả năng bị nghiện các trò chơi trên màn hình hơn. Nhưng tự thân việc đánh bạc thực ngoài đời cũng đã là một vấn đề ».

Không những thế, các cuộc chơi trên mạng diễn ra liên tục, người chơi như bị cuốn hút vào thế giới ảo mà quên đi cả những người xung quanh. Các con bạc trực tuyến gần như có một cuộc sống cô lập hoàn toàn với thế giới thực tại, chỉ nghe theo ham muốn thắng và thắng nhiều nữa, mà không có thời gian tận hưởng niềm vui chiến thắng do bởi các cuộc chơi cứ tiếp nối nhau. Ông Pierre Perret, nhà sáng lập Viện trò chơi quá độ, trên ăng-ten của RFI có giải thích như sau :

« Cần phải nói đến tính chất nguy hiểm của các trò chơi video. Có nhiều nghiên cứu được thực hiện về chủ đề này. Người chơi không nhìn ai khác, cũng không cần biết sự hiện diện của người khác, họ chỉ trò chuyện với cái màn hình, trò chơi. Hiện tượng mê đánh bạc phát triển nhanh chóng và âm thầm hơn so với những trò đòi hỏi con bạc một khoảng thời gian giữa việc đặt cược và kết quả công bố chẳng hạn như chơi sổ xố, hay cá độ đua ngựa, vốn ít có nguy hiểm hơn. 

Trong khi đó, trước màn ảnh video, người chơi đã phải liên tục dự trù trước cho phần chơi kế tiếp, anh ta không có thời gian hưởng thụ phần chơi đã diễn ra thì đã phải lao vào phần chơi khác. Những trải nghiệm tâm lý rất cuốn hút người chơi, khiến họ quên mất cả khái niệm thời gian và buộc họ phải ngồi chơi lâu hơn trong trò chơi đó ».

Thêm vào đó là tâm lý muốn chơi lại để kiếm lại phần thua, nhất là trạng thái ham muốn thắng cược nhiều hơn nữa. Đó chính là những biểu hiện đầu tiên của sự nghiện ngập, đẩy người chơi sa đà nhiều hơn nữa. Ông Pierre Perret nói tiếp :

« Trong mọi cuộc chơi, việc thắng lớn còn làm gia tăng gấp bội các cảm xúc. Khi con bạc thắng lớn, thắng nhiều lần, điều đó báo hiệu sự khởi đầu của hiện tượng nghiện. Thắng cược làm nảy sinh một sự sảng khoái, một cảm giác mạnh mẽ, một trạng thái thỏa thuê. Có thể nói tiền từ trên trời rơi xuống tạo ra một cảm xúc rất mạnh, nhưng cũng làm xáo trộn cuộc sống của người chơi về lâu về dài. 

Trong các trò chơi đánh bạc và may rủi, việc thắng cược đã làm biến đổi người chơi. Nhưng nếu chừng nào người chơi vẫn cố bám lấy, chừng nào họ vẫn chấp nhận thua, thì họ vẫn nghĩ rằng một lúc nào đó họ sẽ thắng được một cược lớn. Do người chơi luôn trong trạng thái lạc quan đó, nên cứ như vậy mà họ sa đà vào cuộc chơi ».

Về phần này, có lẽ ông Perret đã chưa lột tả hết được tâm lý của một con bạc nghiện. Đại văn hào Nga Dostoievski thế kỷ 19, trong tác phẩm « Con bạc » đã giải thích được hiện tượng nghiện đánh bạc trên phương diện phân tâm học : đó là sự ham muốn liều lĩnh. Dù đã thắng lớn nhưng họ vẫn cứ muốn tiếp tục chơi, chơi cho đến khu nào kiệt sức mới thôi. Con bạc đã lao đầu vào sòng bài như con thiêu thân, liều lĩnh rồ dại đi tìm cảm giác mới mà đánh mất luôn cả lý trí.

" Bởi một ý tưởng ngông cuồng kỳ quặc, thấy con đỏ xuất hiện bảy lần liên tục, tôi liền bám chặt lấy nó. Tôi tin chắc hơn một phân nửa là do lòng tự ái; tôi muốn gây ngạc nhiên cho những người đứng xem xung quanh bằng cách quyết định mạo hiểm một cách rồ dại. Có một cảm giác kỳ lạ, tôi nhớ rất rõ là mình đã bị ham muốn mạo hiểm ám ảnh mà không phải do lòng tự ái kích động. Có thể là sau khi đã trải qua quá nhiều cảm giác mạnh, nên tâm thần không còn cảm giác sung sướng nữa mà chỉ có thấy bứt rứt, cau có và đòi hỏi những cảm giác mới, ngày càng dữ dội hơn cho đến lúc kiệt sức hoàn toàn ". (Le Joueur, trang 151).


Cờ bạc bác thằng bần?

Ngày nay, con bạc hiện đại, thời @ không cần phải di chuyển đến các sòng bạc, có thể chơi trực tuyến tại nhà. Chính vì điều đó cũng làm cho nhiều bậc phụ huynh tại Pháp và nhiều chuyên gia tâm lý lo ngại cho thế hệ trẻ. Theo nghiên cứu của Cơ quan giám sát các chất ma túy và các chứng nghiện thì tại Pháp ngày càng có nhiều trẻ vị thành niên trong độ tuổi 15-17 chơi đánh bạc.

Nhưng có thể đó chỉ là những trò đánh bạc truyền thống như thẻ cào, chơi sổ xố, cá độ thể thao hay đua ngựa. Bởi vì theo ông Charles Coppolani, Chủ tịch Cơ quan giám sát các trò chơi trực tuyến (ARJEL), nếu nhà cung cấp tuân thủ đúng các quy định thì trẻ vị thành niên tại Pháp khó có thể mở một tài khoản chính thức trên mạng.

" Thứ nhất, tại Pháp, quy trình mở một tài khoản đánh bạc trực tuyến khá lâu, thậm chí là rất lâu. Người chơi phải đợi đến một tháng mới mở được một tài khoản chính thức. Đương nhiên là trong khi chờ đợi, các con bạc có thể chơi trên một tài khoản tạm thời, nhưng họ không rút được tiền. 

Điểm thứ hai, để ngăn chặn trẻ thành niên chơi đánh bạc, các nhà cung cấp dịch vụ phải kiểm tra thẻ căn cước của người chơi. Cuối cùng, người chơi phải có thẻ tín dụng hay một tài khoản ngân hàng. Với cả ba yếu tố này trẻ vị thành niên tại Pháp khó có thể tham gia đánh bạc trên mạng ".

Tiêu khiển hay không thì ông bà xưa của ta với kinh nghiệm tích lũy từ mấy nghìn năm chẳng đã từng liệt cờ bạc vào hàng « tứ đổ tường » đứng đầu bốn tệ nạn lớn trong xã hội phong kiến cũ : Cờ bạc, rượu chè, thuốc xái và bợm đĩ. Cho dù xã hội loài đã có nhiều tiến bộ, nhưng bốn tệ nạn đó không những không biến mất mà còn tiến triển theo vòng xoáy của xã hội đương đại với muôn vạn kiểu biến hóa khác nhau.

Nên nếu người chơi biết chừng biết mực thì đánh bạc hay chơi trò may rủi cũng như các kiểu trò chơi trên mạng khác cũng chỉ là những trò giải trí đơn giản để tiêu khiển. Bằng không thì như ca dao ta có nói rằng :

« Cờ bạc là bác thằng bần
Cửa nhà bán hết tra chân vào cùm ».



mercredi 3 août 2016

BLOG : 4 nỗi lo của dân 'Tham nhũng - Lãng phí - Thực phẩm bẩn - Ô nhiễm môi trường'


Trương Thanh Long
Sưu tầm - Biên soạn - Bình Luận


Tham nhũng - Lãng phí - Thực phẩm bẩn - Ô nhiễm môi trường là bốn vấn đề không mới nhưng lại diễn biến phức tạp và kéo lùi sự phát triển của đất nước, ảnh hưởng đến sự tồn vong của quốc gia.

Theo GDVN, đấu tranh chống tham nhũng và lãng phí là việc làm cấp bách hiện nay, không chỉ vì sự phát triển của đất nước mà còn để bảo vệ độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ trước tình hình thế giới và khu vực đang có nhiều biến động hiện nay.


1. Nạn tham nhũng

Nạn tham nhũng, lãng phí hiện nay là rất đáng báo động. Nó đã và đang phá hoại nền kinh tế, làm khủng hoảng niềm tin của nhân dân, đe dọa sự tồn vong của chế độ.

Đất nước sẽ trở nên suy yếu, nhân dân sẽ bị nghèo đói khi mà tham nhũng, lãng phí đã trở thành “quốc nạn”.


Các năm gần đây, nạn tham nhũng không giảm mà chỉ có “ổn định” (từ dùng của nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ Huỳnh Phong Tranh) và phát triển.

Các vụ án tham nhũng liên tục được phát hiện và đưa ra xét xử với tên gọi đã nói lên mức độ, quy mô, tính chất nghiêm trọng của nó - “đại án tham nhũng”.

Số tiền tham nhũng cũng được nâng lên càng ngày càng “khủng” và “siêu khủng” với các con số ngàn tỷ và nhiều ngàn tỷ đồng.

Theo thống kê của các cơ quan chức năng thì trong 10 năm qua, tham nhũng đã gây thiệt hại gần 60.000 tỷ đồng cho Nhà nước.

Số đối tượng phải xử lý hình sự vì tham nhũng là 118 trường hợp, và, số tiền Nhà nước thu hồi được từ tham nhũng cũng rất “bèo bọt”, chỉ chưa đầy 10% số bị mất vì tham nhũng.


Chúng ta có thể dễ dàng kể tên của nhiều đại án tham nhũng gây bức xúc trong nhân dân trong những năm gần đây.

- Đó là vụ Vinashin với số tiền thiệt hại gần 1.000 tỷ đồng.

- Đó là vụ tham nhũng tại Agribank - Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Việt Nam thiệt hại gần 2.755 tỉ đồng.

- Đó là vụ Huỳnh Thị Huyền Như với số tiền tham nhũng, lừa đảo, chiếm đoạt hơn 4.000 tỷ đồng...

- Gần đây nhất, đó là vụ Phạm Công DanhNgân hàng Xây dựng Việt Nam với số tiền thiệt hại rất khủng, trên 9.000 tỷ đồng.

Nhìn những số tiền mà Nhà nước và nhân dân mất đi càng ngày càng lớn, ai mà không đau xót.

Đau xót hơn khi so sánh với tổng giá trị sản phẩm quốc nội mà Việt Nam đạt được trong năm 2015 (năm cao nhất trong 5 năm gần đây) cũng chỉ có 4.192,9 nghìn tỷ đồng, tức là tương đương với số tiền bị mất vì một vụ đại án tham nhũng, như vụ Huỳnh Thị Huyền Như chẳng hạn.


2. Nạn lãng phí

Gần đây, dư luận rất bất xúc, bất bình với các dự án, các công trình nghìn tỷ bỏ hoang, gây ra một sự lãng phí rất lớn, trong khi các công trình thiết yếu, phục vụ dân sinh thì lại thiếu kinh phí xây dựng.


Vào Google gõ từ khóa “các công trình nghìn tỷ bỏ hoang” thì được ngay 1.350.000 kết quả, trong vòng 0,55 giây; gõ từ khóa “các dự án nghìn tỷ bỏ hoang” thì được đáp án “khủng” hơn, 2.910.000 kết quả, chỉ trong vòng 0,28 giây. 

Vậy, chúng ta thử điểm qua vài dự án, công trình như thế để thấy được độ lãng phí “hoành tráng” cỡ nào và đây là danh sách này vẫn còn dài và trong tương lai sẽ còn nữa :

- Đó là Nhà máy thép Vạn Lợi (ở Hà Tĩnh) được đầu tư hơn 1.700 tỷ đồng từ năm 2007, bị bỏ hoang và đã được “khai tử” vào năm 2015.

- Đó là Nhà máy Nhiên liệu sinh học Ethanol Phú Thọ với vốn đầu tư 2.400 tỷ đồng cũng đang nằm bất động phơi mưa nắng. 

- Đó là Nhà máy bột giấy Phương Nam (ở Long An) với giá trị xây dựng 3.000 tỷ đồng nhưng đã bỏ hoang 10 năm nay.

- Đó là công trình Làng văn hóa - du lịch các dân tộc Việt Nam (ở Hà Nội) với số tiền đầu tư của Nhà nước là 3.200 tỷ đồng nhưng hiện nay nó đang hoang tàn đến thảm hại.

- Đó là Dự án mở rộng Nhà máy thép Thái Nguyên đã bỏ hoang 4 năm nay với số tiền đã đầu tư hơn 8.100 tỷ đồng...

Ngày nay một số tổng công ty hoặc tập đoàn kinh tế của Nhà nước vì kinh doanh yếu kém và các nguyên nhân khác làm thua lỗ, thất thoát hàng ngàn tỷ đồng cũng không còn là hiếm.


Mấy năm trước, các “ông lớn” EVN, PVN, TKV đều đồng thanh kêu lỗ hàng... nghìn tỷ, đến mức có người gọi đùa là “Dàn đồng ca lỗ” hoặc “Câu lạc bộ lỗ nghìn tỷ” hay  “Lỗ Chí Thâm của Việt Nam”.

ông Trịnh Xuân Thanh- Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang

Gần đây, dư luận cũng xôn xao về các vụ việc liên quan đến ông Trịnh Xuân Thanh ông Vũ Quang Hải

Hai ông này, trước đây, khi đứng đầu các doanh nghiệp Nhà nước thuộc Bộ Công Thương đã góp phần quan trọng làm cho đơn vị mình lỗ hàng trăm, hàng nghìn tỷ đồng: ông Vũ Quang Hải là hơn 200 tỷ và ông Trịnh Xuân Thanh là 3.200 tỷ đồng.

ông Vũ Quang Hải

Có điều lạ là cả hai ông này khi đó đều được “chạy” khỏi đơn vị cũ một cách an toàn, rồi sau đó được luân chuyển, bổ nhiệm vào các vị trí quyền lực hơn, “béo bở hơn”. 

Tóm lại, không còn nghi ngờ gì nữa, có thể gọi tham nhũng, lãng phí là hai tên “đồ tể” phá hoại nền kinh tế, phá hoại đất nước.


3. Thực phẩm bẩn

Chưa khi nào cái ăn cái uống lại mang đến quá nhiều nỗi lo như hiện nay. 

- Gà thải loại nhúng hóa chất để biến thành gà đồi vàng óng ánh bắt mắt người mua, thịt heo thối được “phù phép” thành thịt bò tươi rói, lòng lợn, chân gà thối được hô biến thành “đặc sản” tại các nhà hàng…

Tất cả được xử lý và bảo quản với hóa chất dùng để… ướp xác! 

- Chuối ngâm thuốc diệt cỏ, những chiếc xúc xích thơm lừng được làm từ da gà và nội tạng bẩn… 

- Bánh kẹo, mứt, mực khô, bò khô…phục vụ tết người chưa ăn nhưng ruồi nhặng đã nhấm nháp trước, mì tôm gây sỏi thận, nước mắm từ hóa chất công nghiệp, cà phê “tinh chất”…


Hậu quả là mỗi năm ở Việt Nam có 200.000 người mắc ung thư và phân nửa số đó đã từ giã cõi đời, một con số khiến tất cả phải bàng hoàng lo lắng, ngày càng nhiều những ngôi làng ung thư, nhiều căn bệnh lạ chưa từng xuất hiện trong giáo trình Y học.


Nếu không có biện pháp hữu hiệu để ngăn chặn kịp thời, rồi đây 10, 20 năm sau tỷ kệ mắc ung thư và tâm thần của người Việt sẽ còn cao hơn rất nhiều, mọi nỗ lực để nâng cao chất lượng sống, cải tạo nòi giống chẳng lẽ bó tay trước những người đang đầu độc dân tộc mình!


4. Ô nhiễm môi trường

Những vi phạm và sự cố trong quá trình thi công vận hành thử nghiệm tổ hợp nhà máy của Công ty Formosa Hà Tĩnh là nguyên nhân gây ra ô nhiễm môi trường biển nghiêm trọng, làm hải sản tại 4 tỉnh miền Trung chết bất thường

Hiểm họa ô nhiễm môi trường và biến đổi khí hậu đã được cảnh báo từ lâu nhưng sau sự cố Formosa đã gióng lên hồi chuông khẩn thiết về thực trạng phát triển công nghiệp đã tàn phá môi trường nghiêm trọng như thế nào.

Công ty Vedan

Trước đó đã có sự cố công ty Vedan “bức tử” sông Thị Vải nhưng lần này hậu quả khủng khiếp giết chết hệ sinh thái ven biển 4 tỉnh Miền Trung và một loạt các công ty trong nước lẫn quốc tế xả thải trực tiếp ra môi trường gây nên hiện tượng cá chết từ Bắc chí Nam đã là báo động đỏ buộc các cơ quan chức năng không thể “khoanh tay” đứng nhìn.


Bên cạnh đó biến đổi khí hậu và các thế lực “nhân tai” đã khiến vựa lúa lớn nhất nước – Đồng bằng sông Cửu Long lâm vào đợt hạn mặn chưa từng có trong lịch sử, bất ổn xã hội đã xảy ra ở Miền Tây, sản lượng lúa gạo giảm đi chưa từng thấy, giờ đây ngôi vị xuất khẩu gạo - mặt hàng chủ lực của Việt Nam đang gặp phải sự cạnh tranh khốc liệt từ Campuchia và các nước láng giềng.


Bài toán giữa phát triển công nghiệp và bảo vệ môi trường đang trở nên hóc búa hơn bao giờ hết, điều đó đòi hỏi Chính phủ phải hành động quyết liệt, có những quyết sách kịp thời và chuẩn xác.

Nhiều diễn biến xảy ra thời gian qua về việc Trung Quốc tăng cường xây dựng các đập thủy điện ở thượng nguồn sông Mekong và âm mưu “điều tiết” dòng nước dòng sông này đã và đang đặt vựa lúa lớn nhất nước vào tình thế nguy nan, đó không đơn thuần chỉ là vấn đề môi trường mà mang bản chất an ninh quốc gia đang bị đe dọa.

Các thảm họa “thiên tai” lẫn “nhân tai” liên tục xuất hiện cho thấy, chúng ta đang vay của tương lai quá nhiều thứ. Khó có thể phát triển bền vững và an toàn nếu cứ đem của dự phòng ra tiêu xài phung phí. 

Dự trữ quốc gia không phải chỉ có tài sản hữu hình như vàng, ngoại tệ… mà đó là tất cả những gì thuộc về lãnh thổ, tài nguyên, văn hóa… 

Đến một lúc nào đó con người sẽ nhận ra rằng tiền, vàng… không thể ăn được!

Hơn lúc nào hết người dân cả nước đang hy vọng, tin tưởng vào một Chính phủ mới, “năng động - đổi mới - sáng tạo” để giúp người dân giải quyết những vấn đề cũ nhưng chưa bao giờ thôi nhức nhối, là trở lực khiến lòng dân bất an, xã hội rối ren, đất nước trì trệ.





lundi 1 août 2016

THỜI SỰ : Phá hàng lan can cầu để ô tô của cán bộ đi


Trương Thanh Long
Sưu tầm - Biên soạn - Bình Luận


Theo Báo Giao thông, hàng loạt lan can cầu ở Cần Thơ bỗng nhiên bị đập, bẻ cong để ôtô của cán bộ ra vào dễ dàng.


7/8 cây cầu tại ấp Thới Thạnh và Bình Thạnh thuộc xã nông thôn mới (NTM) Giai Xuân (huyện Phong Điền, TP Cần Thơ) bỗng nhiên bị chính quyền đập lan can, bẻ cong hình chữ V với lý do để ôtô của cán bộ ra vào dễ dàng.

Cả xã không đập, chỉ đập ở ngõ nhà “quan”

Sau khi nhận phản ánh của nhiều hộ dân sống ở hai ấp Thới Thạnh và Bình Thạnh, xã NTM Giai Xuân (huyện Phong Điền, TP Cần Thơ), phóng viên Báo Giao thông đã về tận nơi tìm hiểu sự việc.

Theo đó, trong hàng trăm cây cầu trên địa bàn xã, không có cây nào bị đập lan can để xe lưu thông cho tiện.

Thế nhưng, thực tế của PV, trên con lộ giao thông nông thôn liên ấp Thới Thạnh và Bình Thạnh có đến 7/8 cây cầu bị đập lan can, bẻ cong hình chữ V với lý do để ôtô dễ dàng lưu thông.

Sau hơn một tháng bị đập, các cây cầu bắt đầu bị bể phần thân cầu, có cầu phần lan can bị gãy rời, bắt đầu xuống cấp vì hàng ngày phải “gồng gánh” các loại xe ôtô di chuyển qua.

Theo người dân địa phương, sở dĩ 7 cây cầu này bị đập lan can do đã “lỡ” nằm trên lối vào nhà một số “quan” của huyện Phong Điền.

Một người dân (xin giấu tên) sống ngay cây cầu đầu tiên của con lộ liên ấp kể lại:
Cách đây chừng hơn hai tháng, nhà một cán bộ huyện Phong Điền có đám tiệc và mời nhiều quan chức, cán bộ cấp cao của huyện đến dự. Xe của một nữ cán bộ tên K., là lãnh đạo huyện khi đi vào nhà "quan" này dự tiệc bị va quệt trày xước sơn khi qua cầu.

Điều tra của PV cho thấy, nằm trên con đường bê tông nông thôn ven sông nối liền hai ấp Thới Thạnh và Bình Thạnh có khoảng bốn căn biệt thự khá hoành tráng mọc lên. Đương nhiên gia chủ các biệt thự này thường sử dụng ôtô chạy qua các cây cầu “đau khổ”.

Trong đó, một căn là của ông P.V.T. (hiện là Trưởng ban Tuyên giáo huyện Phong Điền), hai căn còn lại là của vợ và em vợ vị cán bộ này. Một căn nữa là của ông Trương Nhựt Quang, Giám đốc Ban quản lý dự án các công trình xây dựng huyện Phong Điền. Bản thân ông Quang cũng sở hữu một ôtô hạng sang thường xuyên ra - vào con lộ liên ấp có cầu bị đập lan can.


Thống nhất đập lan can cầu để “mở rộng” đường bằng... miệng

Theo tìm hiểu của PV, phấn đấu suốt 4 năm (từ 2011 - 2015), chính quyền các cấp từ huyện đến thành phố phải huy động hết mọi nguồn lực đầu tư trên 119, 3 tỷ đồng xây dựng kết cấu hạ tầng giao thông cùng nhiều vấn đề khác cho xã Giai Xuân. Đến đầu năm 2015, toàn xã có hơn 40,4 km đường giao thông liên ấp, liên xã. Tháng 2/2015, Giai Xuân mới được công nhận là xã NTM thứ 5 của TP Cần Thơ.

Tại lễ đón nhận danh hiệu cao quý này, nhiều đơn vị, tổ chức và cả doanh nghiệp đã tài trợ cho xã khoản kinh phí lớn và vật liệu xây dựng để hoàn thiện cơ sở hạ tầng nhằm giữ vững danh hiệu NTM, phục vụ sinh kế cho người dân. Thế nhưng, chỉ sau hơn một năm, xã này lại "chơi sang" khi chỉ vì ngõ vào nhà "quan" huyện hẹp nên đã đập lan can cầu.


Ông Trần Ngọc Hùng, Trưởng ấp Bình Thạnh (có nhà nằm ven con lộ liên ấp) lý giải, theo chủ trương của lãnh đạo xã, ông đã huy động các lực lượng đập bỏ phần lan can cầu, đẩy dạt ra hai bên hình chữ V để ôtô đi lại cho dễ.

Do nhu cầu đi lại của bà con hai ấp, phải “mở rộng” cầu để taxi, ôtô vào chở người đi cấp cứu. Đúng là trên con lộ này có nhà của một số cán bộ đang công tác ở huyện. Một trong những cán bộ này là ông Trương Nhựt Quang có gọi điện yêu cầu đập lan can để “mở rộng” cầu. Nhưng nói mở cầu cho "quan" đi là không chính xác lắm, vì người dân ở đây cũng đồng tình”, ông Hùng biện minh.

Ông Huỳnh Đương Quang, Bí thư Đảng ủy, kiêm Chủ tịch UBND xã Giai Xuân cho rằng, chuyện đập lan can cầu ở hai ấp nói trên được tập thể Đảng ủy và Ủy ban đã thống nhất bằng… miệng chứ không có văn bản nào.

Con lộ liên ấp này làm cũng lâu rồi, do nhu cầu ôtô đi lại nhiều nên xã thống nhất đập lan can để “mở rộng” đường. Đó cũng chỉ là giải pháp tạm thời, anh Quang (ông Trương Nhựt Quang-PV) làm trên huyện có hứa sắp tới sẽ xin vốn của thành phố đầu tư cầu mới nên chúng tôi thống nhất… đập”, vị Bí thư xã giải thích.


Trao đổi qua điện thoại với PV sáng 31/7, ông Trương Nhựt Quang cho biết: “Đúng là tôi có ngỏ ý với địa phương nới rộng các cây cầu, nhưng đó là vì lợi ích chung của bà con trong ấp chứ có phải của riêng bản thân tôi đâu”.

Ngoài ra, ông Trương Nhựt Quang còn lý giải, những cây cầu đó trước sau cũng phải xây mới. Huyện đã phê duyệt, Ban QLDA cũng đã ra thiết kế hết rồi, giờ chỉ còn chờ vốn từ thành phố nữa là bắt tay vào làm thôi.


Bình luận

Rất buồn khi nói tới đất nước Việt Nam, tôi không thể tin nổi trong một xã nông thôn mới lại có sự việc lạ lùng đến vậy. Ở nhiều khu vực dân ta còn không có cầu mà đi. Vậy mà, ở đây họ lại chê cầu nhỏ, phá lan can cho ô tô của cán bộ ra vào dễ dàng.

Theo tôi nghĩ rằng các lãnh đạo xã và những quan huyện tiếp tay cho việc phá lan can cầu nên xây ngay cầu mới trả cho dân. Xây một cây cầu đã tốn bao công sức, tiền của người dân và Nhà nước.

Mục đích xây cầu cho xã là để cho dân nông thôn dễ dàng di chuyển. Các quan ở xã-huyện luôn nghĩ mình là người cai quản địa phương nên muốn làm gì thì làm.

Đúng là tàn phá tài sản nhân dân.


KHÁM PHÁ : Công thức đo chỉ số BMI


Trương Thanh Long
Sưu tầm - Biên soạn - Bình Luận


(Theo zing.vn) - Thông qua chỉ số BMI (Body Mass Index) bạn có thể biết chính xác mình đang mắc bệnh béo phì, thừa cân hay suy dinh dưỡng.

Có 5 công thức đơn giản đo chỉ số BMI :


Công thức 1: Chỉ số khối Quetelet

Theo Bright Side, đây là phương pháp đơn giản và chính xác để xác định trọng lượng tối ưu cho cả nam và nữ ở độ tuổi từ 20-65, trừ phụ nữ mang thai và cho con bú, vận động viên.



Chẳng hạn, nếu chiều cao của bạn là 170 cm, cân nặng là 65 kg. Chỉ số BMI của bạn = 65 : (1.7 x 1.7) = 22,5. Giá trị BMI tối ưu cho nam giới là 18.5-24.9, trong khi phụ nữ là 19-24.


Công thức 2: Tỷ lệ vòng eo - hông

Phương pháp tính chỉ số khối Quetelet hữu ích trong việc xác định lượng chất béo trong cơ thể, nhưng không cho biết cụ thể lượng chất béo từng vùng. Nếu bạn muốn xác định điều đó, có thể sử dụng công thức tính tỷ lệ vòng eo và vòng hông.




Công thức 3: Tính theo độ tuổi

Khoa học chứng minh rằng cả nam và nữ giới đều tăng cân khi trưởng thành. Cách tính theo độ tuổi sẽ giúp bạn xác định chỉ số BMI chính xác trong từng thời kỳ cụ thể.


Bảng so sánh giúp bạn xác định chỉ số BMI chuẩn theo từng độ tuổi và chiều cao cụ thể của mình.  


Công thức 4: Broca Index

Đây là một trong những phương pháp phổ biến nhất để tính toán tỷ lệ trọng lượng/chiều cao khỏe mạnh. Giá trị kết quả của công thức trên sẽ giảm đi 10% với những người có xương nhỏ (asthenic), và tăng thêm 10% đối với những người xương to (hypersthenic). Để xác định loại hình cơ thể, bạn chỉ cần đo chu vi phần cổ tay nhỏ nhất.


Đây là thông số cụ thể xác định loại hình cơ thể của từng người, chu vi cổ tay bình thường của nam giới là 18-20 cm, nữ giới là 15-17 cm.  


Công thức 5: Công thức của John McCallum

Đây là công thức giảm cân tốt nhất được sáng tạo bởi chuyên gia thể dục thẩm mỹ nổi tiếng John McCallum dựa vào việc đo chu vi cổ tay. Từ đó sẽ giúp bạn xác định được kích thước của từng bộ phận trên cơ thể.




dimanche 31 juillet 2016

MÔI TRƯỜNG : Người Sài Gòn trồng rau


Trương Thanh Long
Sưu tầm - Biên soạn - Bình Luận

Theo TTO, nhận thấy nhu cầu trồng rau sạch tại nhà đang “hot” nên nhiều cửa hàng kinh doanh cây kiểng tại TP.HCM đã đầu tư, mở rộng việc ươm tạo các loại giống cây con để bán, tạo ra cơn sốt trên thị trường gần đây.


Ông Nguyễn Văn Hành - chủ vựa rau giống Thuận Phong trên đường Trường Chinh (Q.Tân Bình, TP.HCM) - cho biết việc ươm hạt tạo cây con cần kỹ năng kỹ thuật và tỉ mỉ từng khâu, không dễ ươm với những người tay ngang.

Vì thế, các loại giống rau quả đã ươm thành cây con như mướp, dây bầu, dây bí, rau mồng tơi, rau dền, các loại rau thơm... trồng sẵn trong khay nhựa rất được người thích trồng trọt ưa chuộng.

Về giá cả, ông cho biết nếu là cây giống dài ngày như bầu, bí, mướp... thì giá dao động từ 50.000-100.000 đồng/chậu. Những cây ít ngày như rau răm, rau húng, rau quế, ngò gai, ớt... giá khoảng 15.000 đồng/chậu.

Trước đây, mỗi ngày tui chỉ bán lèo tèo vài chậu rau nhưng nay hơn 50-70 chậu/ngày cũng không đủ hàng đáp ứng” - ông Hành nói.

Tương tự, chị Nguyễn Hồng Nết, chủ vựa rau bên đường Tô Ký (P.Trung Mỹ Tây, Q.12), cho hay hơn 80% khách hàng tới mua giống rau non là các bà mẹ có con nhỏ. Để có nguồn thực phẩm sạch bảo đảm sức khỏe, nhiều bà mẹ chọn mua rau dền, mồng tơi, tía tô, các loại giống cải... về trồng tại nhà.

Do khó khăn trong việc ươm giống, bón phân và tưới nước trong giai đoạn xuống giống nên nhiều “mẹ bỉm sữa” đã tới cửa hàng của chị Nết đặt ươm giống. Các công đoạn làm đất, chọn đất, bón phân hữu cơ, vào chậu... đã được chủ vựa thực hiện kỹ lưỡng.

Cây giống sau năm ngày có thì có thể xuất vườn, lúc này khách hàng mua về tiếp tục chăm sóc. Thường chỉ tưới nước 10-15 ngày là có thể thu hoạch mà không cần phải bón thêm phân.

Do số lượng đặt hàng ươm giống ngày càng tăng nên chị Nết mở rộng 2,5 ha ở huyện Củ Chi để trồng hơn 20 loại rau quả giống.

Cũng theo chị Nết, việc ươm trồng khá khó khăn, cần có kinh nghiệm để đảm bảo có được cây non khỏe mạnh, phát triển tốt.

Đầu tiên là chọn hạt giống và đất tốt. Thông thường phải dùng đất vi sinh được trộn từ hỗn hợp đất, xơ dừa, phân hữu cơ... để hạt dễ nảy mầm. Cách bón thì một phần đất, mười phần phân cây sẽ phát triển tốt. Nên ngâm hạt giống trước khi gieo. Phải ươm làm sao để khi chuyển cây qua môi trường đất khác chúng vẫn tiếp tục phát triển khỏe mạnh” - chị Nết cho biết.

Ghé vào cửa hàng bán rau giống mua liền bốn chậu rau giống mồng tơi, chị Nguyễn Thùy Nương - giảng viên một trường đại học tại TP.HCM - cho biết việc mua loại giống rau non ươm sẵn trong chậu thuận tiện cho việc di chuyển vị trí trồng trên sân thượng.

Loại rau này mua về tự trồng, tận tay chăm sóc, không thuốc kích thích nên an toàn cho gia đình.

Nhà tôi có bốn người lớn và một con nhỏ nên chỉ cần trồng 10 chậu rau là có rau sạch sử dụng trong vòng một tháng, không cần phải đi chợ. Điều lợi ích nữa cho người trồng là cây giống này có thể dùng được nhiều lần và tạo không gian xanh cho gia đình” - chị Nương nói.



vendredi 29 juillet 2016

BLOG : Lợi ích quốc gia


Trương Thanh Long
Sưu tầm - Biên soạn - Bình Luận


Những kẻ đang làm cho đất nước “đội sổ”, khiến lòng dân không yên có phải là những kẻ "bán nước, hại dân"? Vì đồng tiền cho bản thân, họ đã quên đi lợi ích quốc gia, dân tộc.


Bán nước, hại dân

Theo báo GDVN-Xuân Dương, khái niệm “bán nước” đề cập trong bài viết này không liên quan đến quán nước vỉa hè, đến những xe téc chở nước ngọt bán cho đồng bào vùng khô hạn Đồng bằng sông Cửu Long hay cư dân Hà Nội khi đường ống nước sinh hoạt sông Đà vỡ 18 lần.

“Bán nước” nói ở đây liên quan chủ quyền quốc gia, đến khả năng đất nước có đủ lực lượng và sức mạnh quốc phòng khi buộc phải chiến đấu chống ngoại xâm, đến một xã hội mà người dân giàu có, hạnh phúc vẫn được sống trong an bình chứ không phải nghèo mà an bình.

Từ xưa đến nay, quan niệm phổ biến cho rằng “bán nước” là hành động cấu kết, tiếp tay cho các thế lực ngoại bang nhằm mưu lợi cho bản thân, dòng tộc, phe nhóm… gây thiệt hại tới chủ quyền quốc gia, lợi ích dân tộc, nói theo ngôn ngữ dân gian là “rước voi về giày mả tổ”.

Hiểu như thế đúng nhưng chưa đủ.

Những hành động làm băng hoại đạo đức xã hội, biến Nhà nước thành công cụ trấn áp nhân dân, phá hoại khối đoàn kết toàn dân; gây thiệt hại kinh tế… không đơn thuần chỉ là hại dân, hại nước.

Đó chính là hành động "bán nước, hại dân" bởi chúng làm suy yếu khối đoàn kết dân tộc, suy yếu lực lượng vũ trang, khiến đất nước lệ thuộc vào nước ngoài về kinh tế, quân sự, bị đồng hóa về văn hóa…

Những kẻ đang hàng ngày đem tiền thuế của dân mua đồ phế thải từ nước ngoài, biến đất nước thành bãi rác công nghiệp;

Đổ hàng nghìn tỷ tiền mồ hôi, nước mắt của dân vào các công trình để rồi bỏ hoang;… làm cho đất nước nghèo đi, khiến đứa bé vừa chào đời đã trở thành con nợ, khiến tài nguyên cạn kiệt, ô nhiễm tràn lan, tệ nạn xã hội hoành hành;

Khiến người dân suy giảm niềm tin vào thể chế, vào đội ngũ cán bộ, không thể gọi với cái tên nào khác ngoài cụm từ “bán nước, hại dân”.


Vụ Formosa

Sau khi vụ Formosa xả thải ra biển khiến hải sản chết hàng loạt tại 4 tỉnh miền Trung. Nguồn nước thải ra đó bao gồm: cyanua, phenol các kim loại nặng.

Điều đáng lưu tâm là việc vận chuyển chất thải công nghiệp rắn mà Formosa ký với Công ty cổ phần xây dựng quản lý môi trường đô thị Kỳ Anh (Công ty Kỳ Anh) do ông Lê Quang Hoà làm Giám đốc, được ký vào tháng 4/2016, đây chính là thời điểm mà vùng biển ven bờ bốn tỉnh miền Trung bị đầu độc bởi chất thải lỏng Formosa  đổ ra biển Vũng Áng.


Báo chí vào cuộc phanh phui chuyện chôn chất thải rắn của Formosa tại một trang trại ở Kỳ Anh – Hà Tĩnh, Chủ tịch UBND tỉnh đã có chỉ đạo “hoả tốc”  đến Sở Tài nguyên & Môi trường, Phòng Cảnh sát môi trường - Công an tỉnh, UBND thị xã Kỳ Anh, Ban quản lý Khu kinh tế Vũng Áng.


Tin cho hay trong tổng số 267 tấn chất thải dạng bùn (chất thải rắn) đã được đưa ra khỏi khu vực công ty Formosa có 189 tấn chất thải công nghiệp, còn lại là chất thải sinh hoạt thông thường.


Những hành động đó thường được nhắc bởi cụm từ “buông lỏng quản lý” nhưng nói một cách nghiêm túc đó là tiếp tay cho người nước ngoài phá hoại kinh tế, môi trường đất nước mình.

Đã đến lúc những hành đông “tiếp tay” đó phải bị xem là bán nước hại dân, phải bị nghiêm trị chứ không chỉ nhắc nhở.


Từ Hồ sơ Panama đến đại biểu Nguyễn Thị Nguyệt Hường

Theo báo Đất Việt, mặc dù từ lâu đã có nhiều dư luận về hiện tượng các quan chức Việt âm thầm tẩu tán tài sản ra nước ngoài, nhưng chỉ đến năm 2016 lần đầu tiên mới bật ra thông tin theo một cách “chẳng giống ai”: sự rò rỉ bất ngờ và sau đó là tiết lộ của vụ Hồ sơ Panama đã lôi ra ánh sáng việc Việt Nam có tới 189 cá nhân và tổ chức với 19 công ty vỏ bọc được thành lập ở nước ngoài, chủ yếu là tại các “thiên đường trốn thuế”. Tổng cộng có đến 92 tỉ USD được chuyển phi pháp từ Việt Nam ra nước ngoài trong những năm qua.

Nhưng sau vụ Hồ sơ Panama, mọi chuyện lại trở về khoảng lặng êm đềm trong quá khứ của nó. Không một cơ quan và quan chức nào của Việt Nam muốn tự vạch áo cho người xem lưng. Vì thế đã chẳng có một cuộc điều tra nào, dù chỉ cho có, đối với “Hậu Hồ sơ Panama”.


Chỉ đến tháng 7/2016, ngay trước thời điểm thông qua lần cuối tư cách của gần 500 đại biểu Quốc hội, Việt Nam mới “bỗng dưng” phát hiện một chuyện cười ra nước mắt: nữ đại biểu Quốc hội Nguyễn Thị Nguyệt Hường có quốc tịch ở… Cộng hòa Malta – một quốc gia chỉ rộng có 300 cây số vuông, nằm ở một xó của châu Âu, tạo ấn tượng nổi bật nhất nhờ vào hai việc: trở thành rổ đựng bóng trong các trận cầu quốc tế, và dễ tránh thuế đánh vào tài sản cá nhân.

Hẳn nhiên với lý do bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường đã vi phạm điều 4 Luật Quốc tịch Việt Nam về việc công dân Việt Nam không được có hai quốc tịch, Hội đồng Bầu cử Quốc gia đã phải họp đột xuất để bỏ phiếu không xác nhận tư cách đại biểu của bà Hường.

Tuy nhiên, vấn đề có lẽ không chỉ nằm ở chỗ tư cách đại biểu quốc hội xen kẽ tư cách “công dân Malta” của bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường, mà từ vụ việc của bà Hường, người dân đã có hẳn một bằng chứng xác thực về chuyện đến cả đại biểu Quốc hội Việt Nam cũng chuẩn bị “ra đi tìm đường cứu nước” như thế nào, thay vì trước đây chỉ nghe đồn đoán về “một bộ phận không nhỏ” đã chuẩn bị nhảy lên máy bay chuồn ra nước ngoài nếu Tổ quốc “có biến”.


‘Đặt vé chưa?’ ‘Có thẻ xanh chưa?’

Thật thế, trong những năm gần đây, một số đại gia và quan chức khi gặp nhau trên bàn nhậu thường nháy mắt đầy ngụ ý “Đặt vé chưa?”. Trước đó là một câu hỏi khác “Có thẻ xanh chưa?”.

Cũng đã từ lâu, trong giới đại gia và quan chức, đặc biệt ở khu vực Hà Nội, khá phổ biến kinh nghiệm cần một khoản chi phí 500.000 đô la để được nhập tịch Canada. Ngay trước Đại hội XII của đảng cầm quyền, một đơn thư gửi đến Bộ Chính trị đã tố cáo bà Nguyễn Thị Thanh Phượng, con gái thủ tướng khi đó là Nguyễn Tấn Dũng, có quốc tịch Mỹ…

Dù chẳng ai dám nói trắng ra, nhưng nhiều quan chức và thương gia đều ngầm hiểu với nhau là việc có thêm một quốc tịch nước ngoài mà do đó vi phạm luật Việt Nam là “chẳng có gì xấu trong tình hình hiện nay”. Mà tình hình hiện nay lại là một núi lửa đang chực chờ phun trào, bao gồm những biến động chính trị nội bộ không thể lường trước, làn sóng phản kháng xã hội của các tầng lớp nhân dân ngày càng dữ dội, trong đó phải kể đến tâm lý “hồi tố tài sản tham nhũng” và sự trả thù của người dân một khi chế độ không còn nằm trong tay lớp quan lại nhũng nhiễu.

Hiện tượng các quan tham Trung Quốc chuyển tài sản

Tuy không có số liệu thống kê nào, nhưng bầu không khí ở Việt Nam là khá gần gũi với “người anh em Trung Quốc”.

Theo số liệu của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao Trung Quốc, riêng trong năm 2011, các chính phủ nước ngoài đã giúp bắt giữ 1.631 người Trung Quốc chạy trốn vì “các hành động tội phạm liên quan đến công việc” và thu hồi 7,8 tỉ nhân dân tệ (1,2 tỉ USD) tài sản nhà nước bị đánh cắp. Phần lớn đối tượng phạm tội đều là quan chức và nhân viên của các doanh nghiệp nhà nước.

Hiện tượng các quan tham Trung Quốc chuyển tài sản cho các thành viên trong gia đình mang ra nước ngoài và họ không giữ gì trong tay, sau khi gia đình định cư an toàn ở nước ngoài những quan tham này mới lên kế hoạch thoát thân, đang trở thành phổ biến ở Trung Quốc.

Điểm đến hàng đầu cho các dòng tiền Trung Quốc chảy ra nước ngoài phi pháp là Mỹ, Châu Âu, Australia, Canada… Tại Mỹ, Los Angeles là điểm đến ưa thích nhất của các quan tham Trung Quốc.

Vụ bê bối chính trị của gia đình Bạc Hy Lai – Cốc Khai Lai bị phanh phui khiến dư luận kinh ngạc về mức độ tham nhũng và cách tẩu tán tiền kiếm được từ tham nhũng của các ông quan tham Trung Quốc. “Xách tay” hàng nghìn tỷ USD ra khỏi đất nước, mua bất động sản cao cấp ở nước ngoài, tiêu tiền cho gái, đánh bạc… là những cách thức tẩu tán tiền ra nước ngoài phổ biến của các quan tham Trung Quốc.

Một bản báo cáo của Ngân hàng Trung ương Trung Quốc đã chỉ ra những cách mà các tham quan Trung Quốc thường sử dụng để chuyển tiền ra nước ngoài:

– Một vài người dùng cách đơn giản là tự mình hoặc cho người xách những vali lớn đựng đầy tiền qua biên giới.

– Một số khác sử dụng thẻ tín dụng để mua hàng hiệu với khối lượng lớn ở nước ngoài, sau đó dùng tiền biển thủ công quỹ hoặc tiền hối lộ để bù vào thẻ tín dụng.

– Trong một số trường hợp, tham quan nhận tiền hối lộ ở nước ngoài và dùng tiền đó mua bất động sản cũng ở nước ngoài, hoặc chuyển tiền trực tiếp vào tài khoản ở nước ngoài.

– Ly dị giả cũng là một cách để các quan tham Trung Quốc tẩu tán tài sản ra nước ngoài.

– Nếu tinh vi hơn, tham quan sẽ thành lập công ty ở những nơi như British Virgin Islands song song với một công ty trong nước. Kế đó, họ cho công ty trong nước mua nguyên vật liệu từ công ty ở nước ngoài với mức giá “trên trời” rồi để công ty trong nước bán hàng cho công ty nước ngoài với giá dưới mức giá thị trường. Công ty ở trong nước sau đó sẽ phá sản theo một kịch bản có sẵn, rồi công ty ở nước ngoài sẽ thâu tóm công ty phá sản này.

– Một kênh rửa tiền phổ biến khác là các sòng bạc ở “thiên đường casino” Macao. Do quy định kiểm soát chuyển tiền ra nước ngoài, các sòng bạc Macau cho phép khách hàng từ đại lục để Nhân dân tệ trong nhà băng ở đại lục rồi chuyển bằng thẻ tín dụng tới Macao, thường là với số lượng lớn hơn nhiều so với số lượng tiền gửi ban đầu tại ngân hàng. Người thắng bạc có thể được trả bằng đô la Hồng Kông và chuyển số tiền này đến một địa chỉ khác, nhưng cũng có lúc tham quan thắng bạc cầm thẳng số tiền này mang đi…


Thế giới thu hồi tài sản tham nhũng ra sao?

Chỉ đến gần đây mới xuất hiện vài số liệu cho biết số ngoại tệ được chuyển phi pháp từ Việt Nam ra nước ngoài có năm đã lên đến 19 tỷ USD. Con số này cho thấy rất nhiều quan chức và thương gia đã âm thầm chuyển tiền bạc ra các nước, bất chấp kỷ luật đảng. Nếu quan chức Trung Quốc “thích” những nước như Canada, Mỹ, Anh, Pháp…, thì quan chức Việt Nam có lẽ cũng như vậy.

Không khó để hình dung rằng số tiền từ 500.000 đến 1 triệu bảng Anh mà đại biểu quốc hội Nguyễn Thị Nguyệt Hường bỏ ra để nhập quốc tịch Malta có thể chẳng là gì so với những quan chức giàu có ở Việt Nam.

Nhưng cho tới nay, cơ sở pháp lý của Việt Nam, công cụ phòng chống tham nhũng và nhất là thu hồi tài sản tham nhũng tẩu tán vẫn hoàn toàn chưa có biện pháp chế tài. Việc chuyển tiền, tài sản ra nước ngoài vẫn rất dễ thực hiện thông qua các giao dịch điện tử ngầm hoặc đội lốt hợp tác đầu tư thông qua các công ty bình phong ở nước ngoài.

Năm 2014, trong một bài viết cho đài VOA, nhà báo Bùi Tín đã cung cấp một số thông tin đáng chú ý về cơ chế nhằm thu hồi tài sản tham nhũng từ các chế độ độc tài. Một kinh nghiệm từng có là khi chế độ cộng sản ở Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, các chế độ mới đã không kịp thời xử lý nghiêm những tài sản phi pháp của hệ thống cầm quyền cũ, nên tài sản chung đã bị tẩu tán, phân tán, lọt lưới pháp luật, tạo nên một số “tỷ phú mafia đỏ hậu cộng sản,” những phe nhóm lợi ích thuộc gia tộc các quan chức cầm quyền cũ; nhờ thế số người này vẫn chế ngự và lũng đoạn nền kinh tế và tài chính quốc gia, mặc dù lịch sử đã sang trang.

Tháng 3 năm 2007, cuộc họp liên tịch giữa Tổ chức chống buôn lậu và tội ác của LHQ (UNODC) và một nhóm chuyên gia của Ngân hàng Thế giới đã lập ra một cơ chế mang tên Stolen Asset Recovery Initiative (StAR– Chương trình thu hồi tài sản phi pháp) nhằm hướng dẫn và giúp đỡ các nước thực hiện việc thu hồi các tài sản phi pháp bị mất bởi nạn hối lộ, tham nhũng, buôn lậu cấp quốc gia và nộp các tài sản được thu hồi đó vào ngân sách nhà nước hoặc vào các quỹ từ thiện quốc tế nhằm giúp các nước đói nghèo trên thế giới.

Trước đó ở châu Âu đã có tổ chức Serious Organized Crime Agency (SOCA – Cơ quan chống tội ác có tổ chức nghiêm trọng) mang tính chất nghiệp vụ pháp lý chuyên giúp đỡ việc truy tìm những người phạm tội ác nghiêm trọng trong đó có tội tham nhũng ở mọi nơi, mọi nước, cũng như tổ chức Financial Crimes Enforcement Network (FICEN – Mạng luới chống tội ác về tài chính), hay tổ chức Agence Gestion et Recourement des Avoirs Confisqués (AGRAC – Cơ quan quản lý và giải quyết tài sản bị tịch thu). Chính những tổ chức này đã tham gia có hiệu quả vào việc giúp cho Indonesia và Philippines thu hồi một số tài sản phi pháp khá lớn của 2 cựu Tổng thống Suharto và Ferdinand Marcos sau khi 2 ông này bị lật đổ và truy tố. Riêng tài sản phi pháp của vợ chồng Marcos đã được thu về cho ngân sách nhà nước là 4 tỷ USD trong tổng số 10 tỷ họ đã tước đoạt của công quỹ và nhân dân.

Các tổ chức trên đã giúp cho chính quyền mới ở Libya thu về hơn 1 tỷ USD của nhà độc tài Gaddafi để trao cho Hội đồng Chuyển tiếp sung vào ngân sách quốc gia; ngoài ra các ngân hàng ở Thụy Sỹ cũng đã tự nguyện trao trả cho chính quyền mới ở Tunisia 60 triệu Francs Thụy Sỹ, cho chính quyền mới ở Ai Cập 410 triệu Francs Thụy Sỹ và cho chính quyền mới ở Libya 650 triệu Francs Thụy Sỹ là tiền ký gửi của các nhà độc tài tham ô Ben Bella, Mubarak và Gaddafi…

Còn với trường hợp Việt Nam thì sao?

Nếu không gấp rút có được một cơ chế thu hồi tài sản tham nhũng, hệ lụy chắc chắn sẽ xảy ra là sau khi đã có “vé”, đến một thời điểm nào đó lớp quan chức “ăn của dân không chừa thứ gì” sẽ nhảy lên máy bay để “chuồn”, bỏ lại một đất Việt cạn kiệt tài nguyên, khủng hoảng chính trị và xã hội tan hoang.



SỨC KHOẺ : Vệ sinh và sức khỏe răng


Trương Thanh Long
Sưu tầm - Biên soạn - Bình Luận


Người Việt chúng ta thường có thói quen đánh răng trước khi ăn sáng, nhưng hành động này liệu có tốt cho sức khỏe răng miệng?

Chải răng đúng cách giúp răng sáng đẹp và hạn chế bệnh lý răng miệng

Theo các khuyến cáo từ nha sĩ thì nên đánh răng 3 lần trong ngày để đảm bảo vệ sinh và sức khỏe răng miệng một cách tốt nhất.

Tuy nhiên, theo thói quen, người Việt Nam chúng ta thường sẽ đánh răng theo thứ tự “trước”, trước khi ăn sáng, trước khi đi ngủ...

Nhưng sự thật là, nên đánh răng sau khi ăn sáng, sau khi ăn trưa và chỉ trước khi đi ngủ thôi. Hãy cùng xem lý giải vì sao trình tự lại như thế nhé.

Một số nghiên cứu khoa học chỉ ra rằng, trong quá trình ngủ khoang miệng sản sinh và phát triển cân bằng nhiều vi khuẩn có lợi.

Hơn nữa , đánh răng trước khi ăn sáng sẽ không chỉ làm mất đi vi khuẩn có lợi mà còn không đẩy được các mảng bám mới của thức ăn sáng trên răng.

Thời điểm thích hợp được các nha sĩ khuyến cáo đánh răng vào buổi sáng là khoảng 20-30 phút sau khi ăn sáng, đó là thời gian lí tưởng để tuyến nước bọt tiết ra có thể trung hòa các axit, giúp cân bằng độ kiềm hợp lí ở khoang miệng.

Nên đánh răng sau khi ăn sáng (Ảnh: Internet)

Nếu ngại về vấn đề dịch, và mùi hôi trong miệng sau khi ngủ dậy, bạn hoàn toàn có thể súc miệng bằng nước muối ấm hoặc các dung dịch vệ sinh chuyên dụng rồi mới tiến hành thưởng thức bữa ăn sáng.

Và sau đó là chải răng sạch sẽ để bắt đầu ngày mới với hơi thở thơm tho, tự tin hơn.
Bên cạnh đó, việc chọn bàn chải và đánh răng đúng cách cũng giúp ích rất nhiều trong việc bảo vệ răng miệng.

Các bệnh về viêm nướu và sâu răng là do sự hình thành của mảng bám không được chải sạch gây nên.
Ta cần chọn bàn chải lông mềm, có thể dùng bàn chải trẻ em, các sợi lông mềm sẽ dễ dàng luồn vào các kẽ để lấy vụn thức ăn ra.

Thời gian chải răng lí tưởng là 2 phút, không nên đánh lâu hơn sẽ làm mài mòn men răng.


Để vệ sinh lưỡi, bạn có thể sử dụng một dụng cụ cạo lưỡi nhằm loại bỏ các lớp màng bám trên lưỡi. Tuy nhiên, khi cạo, bạn nên thực hiện nhẹ nhàng và từ từ để tránh gây tổn thương lưỡi.

Và quan trọng nhất trong việc đánh răng mà đa số mọi người đều làm lơ chính là cạo sạch lưỡi, vì hơn 50% vi khuẩn ẩn náu ở bề mặt nhám của lưỡi.

Có thể dùng đồ cạo lưỡi chuyên dụng hoặc dùng bàn chải để chà nhẹ vệ sinh lưỡi bạn nhé.

Đặc biệt, không nên đánh răng ngay sau mỗi bữa ăn, vì các axit có trong thực phẩm sẽ làm mềm men răng, do đó nếu đánh răng ngay sau khi ăn dễ dàng làm tổn thương, suy yếu men răng.
Hãy đợi 30 phút sau khi ăn hãy thực hiện chải răng.

Hoặc nếu không có nhiều điều kiện chải răng, bạn hãy sục miệng thật sạch với nước lã, điều này cũng giúp đánh bay 70-80% mảng bám đấy.

Thời điểm chải răng quan trọng nhất trong ngày chính là “trước khi ngủ”. Vì sau 6-8 tiếng không súc miệng, không ăn uống… nên vi khuẩn sinh sôi nảy nở trong khoang miệng.

Do đó bắt buộc trước khi đi ngủ răng miệng phải sạch, để sáng hôm sau không cần đánh răng trước khi ăn sáng, chỉ cần súc miệng là được.